Sáng gần lễ 2/9, hai vợ chồng chuẩn bị hai chiếc xe, một bình nước và ít đồ ăn nhẹ. Không lịch trình, không danh sách điểm phải đến, cũng chẳng cần cố gắng “đi cho hết” một nơi nào đó.
Chị chọn chiếc xe có giỏ phía trước. Anh đi chiếc thể thao quen thuộc. Hai người cứ thế đạp qua những con đường nhỏ, nhìn thấy đoạn nào đẹp thì dừng, gặp hàng quán nào vui thì ghé.
Đến bên cánh đồng, họ dựng xe cạnh nhau và mở hai chiếc ghế xếp mang theo.
Chị hỏi:
“Lâu rồi mình mới ngồi yên như vậy ha?”
Anh nhìn ra khoảng trời rộng trước mặt rồi cười:
“Ừ. Bình thường đi đâu cũng lo tới nơi. Hôm nay cứ đi chậm thôi.”
Có lẽ sau nhiều năm bên nhau, một chuyến đi đáng nhớ không nhất thiết phải thật xa. Đôi khi, điều hai người cần chỉ là một buổi sáng không vội, một cung đường đủ đẹp và một người vẫn sẵn lòng dừng lại cùng mình.
Hai chiếc xe trong ảnh cũng rất khác nhau: một chiếc nhẹ nhàng, một chiếc khỏe khoắn. Nhưng cả hai đều được bổ sung thêm lựa chọn đạp – trợ lực – chạy điện, để mỗi người có thể đi theo sức của mình mà vẫn cùng nhau tận hưởng trọn vẹn hành trình.
Kỳ nghỉ 2/9 này, nếu chưa biết đi đâu, có lẽ bạn không cần tìm một địa điểm thật xa.
Chỉ cần chọn một người muốn đi cùng, mang theo chiếc xe quen và cho mình một ngày được sống chậm hơn.
Bạn muốn đạp xe đến đâu cùng người bạn đời trong kỳ nghỉ này?
KỲ NGHỈ NÀY, HỌ KHÔNG ĐẶT PHÒNG Ở ĐÂU CẢ.